Monday, January 3, 2022

em đã không còn là đứa nhóc năm đó nữa chap 3



 

 Chương3:

Sau hôm đấy inai dc đưa đến bệnh viện điều chị nhưng điều khiến cậu ngạc nhiên nhất là điều bác sĩ đã nói về inai.
Bác sĩ bảo:
-Thưa người nhà bệnh nhân, bệnh nhân có lẽ đã bị bạo hành đánh đập trong thời gian dài vì ko những trên cơ thể có các vết bầm hung thủ gây ra còn có vài vết bầm rất lâu trước đây.
Bác sĩ nói tiếp:
-Hơn nữa bệnh nhân cũng quá là gầy tuy ko quá nhưng so với chỉ tiêu của một người 21 tuổi mà chỉ dc vỏn vẹn có 52cân,thật sự là ko tốt.Nếu nặng có thể mất trí nhớ tạm thời nhẹ thì cậu ấy chỉ hơi yêu mà thôi.
Các ngày sau đó, cậu luôn nhờ quản gia đến để bảo vệ ensu mới học về là cậu đã chạy ngay đến bệnh viện để chăm sóc inai cậu chạy đi chạy về suốt mấy hôm, một hôm bác sĩ đến kiểm tra bảo.
Bác sĩ bảo:
-Bệnh nhân đã ổn định hơn trước nhưng nếu tỉnh lại,bệnh nhân sẽ phải ở lại bệnh viện ít nhất một tuần rồi mới dc về, để phối hợp điều chị hiểu quả hơn!
Nghe xong ensu nhẹ nhõm hẳn ra,nhưng hôm nay anh sẽ phải lên lớp nên cũng ko dc ở lại thêm nữa.
Đến h nghỉ chưa lúc anh tính xuống căn tin ăn thì đi qua 3 đứa lớp bên vốn chúng nó chả ưa gì anh vì vẻ ngoài đẹp trai mà hầu như đều dc nữ sinh khắp trường yêu thích đúng lúc đi qua anh một tên trong đấy nói xấu anh thế là cả bọn ùa theo.
Thằng A:
-Ê mày bt gì chưa thằng ensu lớp bên kia lại đánh nháu đấy!?
Thằng B:
-Kệ m* nó cái thằng đấy nhìn đã bt trả tốt lành gì nói nó lm gì ko bt con gái thik cái gì nữa?
Đối với ensu chuyện này rất bình thường vì nhiều kẻ ghen ghét anh nên anh thấy nó bình thường nhưng đấy là cho đến khi mọt trong bọn chúng nói.
Thằng A:
-Êy…mày bt ko nghe nói thằng anh nó bị bắt cóc mới dc đưa đi bệnh viện đấy.
Thằng B:
-À...vụ đấy á!?Tao nghe rồi thằng anh nó chắc cũng cùng loại như nó thôi,đều ko có ăn học…chẹp không ra thể thống gì cả!!!
Nghe xong ensu ko nói nhiều trực tiếp lao bổ vào cả 2 thằng đánh nhau quyết liệt các bạn khác đứng qua một bên đúng xem. Dù sao cũng là 1 đánh hai không chồn cũng què tuy bọn nó bị đấm khá là nặng nhưng cũng khiến anh ko ít tỏn thương vừa đánh anh vừa nói.
Ensu:

-Mày có thể nói xấu tao,nhưng chỉ duy nhất một người mày không bao h dc nhắc đến đấy là inai đấy là giói hạn của tao!!!! (con tui ó,ngầu chưa J)
Lúc anh nói xong cũng là lúc anh khiến bọn nó nằm bệt duói sàn đứa chảy máu đầu đứa máu mũi be bết.Học sinh bên cạnh cũng lạnh gáy theo con mắt anh như kiểu cảnh báo tất cả nói hay làm gì tao cũng dc tao ko quan tâm nhưng tao cấm mày đụng vào anh tao.
Cùng lúc đấy inai cũng bắt đầu tỉnh anh lơ ngơ nhìn thấy thế quản gia liền gọi thông báo ngay cho ensu lúc anh đang băng bó ở phòng y tê nghe thấy inai đã tỉnh khong nói nhiều

anh chạy vèo ra khỏi trường bắt ngay chiếc taxi bên đường,đến nói anh chạy một mạch đến phòng inai thấy nguòi anh mà mình luôn yêu quý đnag ngồi trên giường bất giác cậu lao như tên bắn đến trên giường anh cậu khóc nức nở như đứa trẻ lên 3,cậu ôm lấy eo anh nằm gục xuống chỗ inai.
Còn inai thấy cậu lại rất vui mùng tuy anh có hơi yêu, cũng có đau chút nhưng thấy cậu thiếp đi trên người mình thì mệt mỏi như tan biến.  hơi ngọt 

y phủ che thiên

 




chap sau

 

Truyện Y Thủ Che Thiên của Mộ Anh Lạc, là tác phẩm được coi là hay nhất từ xưa đến nay. Câu chuyện bắt đầu từ một cô nàng Mộ Chỉ Ly - một thiên tài y học ở thế kỷ 21.

Đột nhiên một ngày nàng trở về quá khứ xa xôi, đó có một Mộ Chi Ly khác. Mộ Chỉ Ly, tam tiểu thư của Mộ gia Thiên Huyền Đại Lục, thân thế hiển hách, nhưng lại nổi tiếng với khuôn mặt xấu xí và vô dụng. Mộ Chỉ Ly thấp kém, một thân võ học thiên phú lại bị người đầu độc mà áp chế, dung nhan hơn người lại thành xấu nhan. Ngạo nghễ Mộ Chỉ Ly, không có người trị được cho nàng, chính nàng tự trị liệu. Khi châm biếm cùng nhục mạ như thủy triều đánh úp lại, khi khinh miệt cùng hèn mọn chỉ về phía nàng, nhưng không ai biết, trong bất tri bất giác, Mộ Chỉ Ly đã âm thầm lột xác.

Xem nàng như vậy làm sao ở trong gia tộc đề cao lực ảnh hưởng của chính mình, làm sao ở Thiên Huyền Đại Lục này nhấc lên một mảnh gió lốc.

 

Y Thủ Che Thiên       Quyển 1 - Chương 1: Tỷ thí

 


Thế kỷ hai mươi mốt, đại học viện y Bắc Kinh.

Một người đàn ông khoảng chừng sáu mươi tuổi đang đứng ở trên bục giảng chậm rãi nói. Uông Phong Tề, tốt nghiệp đại học khoa trung y của Trung Quốc, rồi sau đó ôm theo tấm lòng nhiệt tình với trung y, khắp nơi tìm kiếm và bái phỏng các vị danh y lui tới trong trường học, cuối cùng tập hợp tất cả các trường phái, tạo nên thành công của bản thân, làm nghề y bốn mươi năm, có thể nói là Thái Sơn Bắc Đẩu trong giới trung y của Trung Quốc.

Ban đầu đại học Bắc Kinh vì mời ông sau khi về hưu đến trường đại học dạy học đã hao tốn rất nhiều khí lực, chuyện này cũng từng ầm ĩ một thời ở trên báo chí, rồi sau đó rất nhiều nhóm thanh niên nhiệt tình yêu thích y học lấy mục tiêu thi vào đại học Bắc Kinh để nghe vị lão nhân này giảng bài.

” Trung y chúng ta chú ý nghe, thấy, hỏi, sờ, cùng Tây y rất khác biệt, học tập trung y, làm cho chúng ta có thể theo bề ngoài đặc thù của cơ thể con người biết được họ đã xảy ra vấn đề, đây cũng là chỗ khiến người ngoại quốc cho rằng trung y chúng ta là thần kỳ, mà trung y tuyệt kỹ thần kỳ hạng nhất chính là thuật châm cứu.

Lúc tây y ra đời, chuyện thứ nhất chính là gây tê, nhưng mà tổ tiên Hoa Đà của chúng ta đã sớm nghiên cứu chế tạo ra, được xưng là ma phí tán. Nhưng mà, châm cứu cũng thì càng thêm đơn giản thần kỳ, chỉ cần cho bệnh nhân châm một ngân châm, bệnh nhân sẽ không có tri giác gì, so sánh mà nói, trung y chúng ta vẫn có rất nhiều ưu điểm .”


Ngay tại lúc vị lão nhân quyền uy trong giới y học này đang nói chuyện say sưa, thì Mộ Chỉ Ly đột nhiên đứng lên, nói: “Giáo sư, tôi có việc đi trước .” Nói xong, còn không đợi Uông Phong Tề trả lời đã chuẩn bị nhích người rời đi.

Nguyên bản nghĩ Uông Phong Tề đứng hàng đầu giới trung y, nên tò mò tới đây nghe một chút, nói không chừng sẽ tìm được chút ít thông tin có giá trị gì đó, không nghĩ tới sau khi đến đây lại làm cho cô thất vọng, nhàm chán vô cùng, mấy thứ này lúc cô bốn tuổi cũng đã biết rồi.

Trung y bác đại tinh thâm, cũng không phải dựa vào miệng lưỡi nói suông, mà cần nhờ thao tác thực tế, đối với lý luận dạy học suông như thế, người học căn bản là học không được cái gì, cho dù có thi đậu được 100%, thì đi ra ngoài cũng hoàn toàn không đảm đương nổi một vị trung y xuất sắc, cô lại không có chút hứng thú.

Uông Phong Tề có thể đạt tới thành tựu hôm nay, ở trên quốc tế lại được khen ngợi như thế, cho dù ở mặt ngoài khiêm tốn, nhưng trong lòng cũng là cực kỳ kiêu ngạo, người bình thường muốn nghe ông ta giảng bài đều nghe không được, nhưng cô gái này lại nói có việc phải đi trước? Hơn nữa nhìn biểu tình nhàm chán trên mặt cô gái kia, hiển nhiên là cảm thấy khóa học của mình buồn tẻ mà lựa chọn rời đi, lập tức trong lòng cũng có chút tức.

“Bạn sinh viên này, nếu như bạn đang học tập trung y, thì nên nhiệt tình yêu thương nó, lấy thái độ của bạn hiện tại, bạn cảm thấy bạn có thể học được tốt trung y bác đại tinh thâm của chúng ta sao? Thái độ không có trách nhiệm như vậy, cũng liền chứng minh bạn đối với người bệnh của bạn cũng không chịu trách nhiệm, tôi đối với tiền đồ của bạn thực lo lắng.”

Nghe lời nói của người đàn ông lớn tuổi này, hai trăm sinh viên ở đây đồng loạt nhìn về phía Mộ Chỉ Ly, cảm nhận được ánh mắt khinh thường của mọi người, sắc mặt Mộ Chỉ Ly cũng không có chút biến hóa.

Một đôi mắt tràn ngập cơ trí không chút úy kỵ chống lại Uông Phong Tề: “Giáo sư, tôi kính ông vì ông là một vị thầy giáo, nhưng mà ông như vậy không khỏi quá mức cậy già lên mặt đi? Nói thực ra, ông dạy những thứ này, tôi đều đã học rồi, trung y là chú trọng thực tiễn, nói miệng như vậy còn không bằng tôi trực tiếp trở về đọc sách cũng được.”

Trên mặt Mộ Chỉ Ly tản ra ánh sáng tự tin, không phải cô cao ngạo, cô nói là sự thật, đối với lĩnh vực trung y mà mình giỏi nhất, cô hoàn toàn có tư cách nói lời này.

“Tôi cậy già lên mặt?” Uông Phong Tề không nghĩ tới này cô gái này còn dám nói chuyện đối với ông như vậy: “Nếu như vậy, tôi sẽ kiểm tra bạn một chút, nếu như bạn có thể trả lời vấn đề của tôi, về sau giờ học của tôi bạn muốn tới thì tới, không muốn tới cũng không cần tới, tôi vẫn cho bạn đạt tiêu chuẩn, thế nào?”

Mộ Chỉ Ly nghe Uông Phong Tề nói vậy, nguyên bản cô chuẩn bị trực tiếp rời đi, nhưng mà nghe nói như thế khóe miệng lại dấy lên một chút độ cong: “Tốt, đây là chính ông nói .” Một ván này, cô thắng chắc rồi!


Loại chương trình học nhàm chán này cô xác thực không muốn tới nghe, có thời gian đến đây còn không bằng tự mình làm nghiên cứu, cô thực hoài nghi vị giáo sư này y thuật có tốt hơn chính mình không.

“Liền lấy một bạn nam sinh này làm đề, bạn có thể nói xem anh ta bị bệnh gì và phương thuốc chữa bệnh cho anh ta không?” Uông Phong Tề trong lòng âm thầm đắc ý, nếu là nói muốn chú trọng thực tiễn, tôi liền với khảo thực tiễn với cô, ông nhìn ra, Mộ Chỉ Ly bất quá chỉ là một người trẻ tuổi mới ra đời, nắm giữ một chút điểm da lông trong trung y thôi cũng không thể so sánh với thiên hạ đệ nhất là mình.

Cả lớp ồ lên, đề mục này không khỏi cũng quá khó khăn, bọn họ đều là sinh viên mới nhập học không lâu, ngay cả nguyên liệu thuốc cũng chưa nhận thức đầy đủ, làm sao có thể xem bệnh cho người ta còn đưa ra phương thuốc?

Nhìn Uông Phong Tề cố ý làm khó dễ, Mộ Chỉ Ly cũng không thèm để ý, trực tiếp đi tới trước mặt bạn sinh viên kia, một bên bắt mạch, đồng thời còn đánh giá biểu hiện ngũ quan của anh ta.

Động tác kia thành thạo, bộ dáng nghiêm túc nhìn, khiến trong tâm mọi người đều sinh nghi hoặc, chẳng lẽ cô thật sự biết sao?

Lúc cô xem thấy trong mắt người bệnh tơ máu màu hồng cùng khóe miệng khô nứt và có đốm lở, trong lòng liền hiểu rõ, buông lỏng cổ tay của bạn nam sinh này ra, trực tiếp từ trong túi lấy ra bút cùng giấy.

Mà Uông Phong Tề sau khi Mộ Chỉ Ly xem mạch xong cũng kéo cổ tay của nam sinh kia bắt mạch, đồng dạng rất nhanh viết ra phương thuốc.

Hai người nhất so sánh, Uông Phong Tề đều nở nụ cười.

“Banh mở là phương thuốc đại thừa khí thang. Bất quá, bỏ thêm mấy vị uy linh tiên dược phẩm. Nhưng mà phương thuốc của bạn không khỏi quá mạnh một chút, đại thừa khí thang nguyên bản còn có tác dụng thông lạc điều khí, bạn lại bỏ thêm mấy vị tiết dược, vậy không phải là càng không thể vãn hồi sao?”

Tất cả sinh viên nguyên bản còn khinh thường Mộ Chỉ Ly, nhưng mà hiện tại lại nhìn giáo sư cùng cô đang thương lượng phương thuốc, bọn họ cũng là như lọt vào trong sương mù hoàn toàn nghe không hiểu.


Mộ Chỉ Ly lại lạnh nhạt giải thích nói “Uy linh tiên có tác dụng thông kinh lạc, điều khí. Lấy cái này có thể đến thúc đẩy dược lực đại thừa khí thang. Dược lực phát huy tác dụng, bài tiết tự nhiên cũng liền thông .”

“Giáo sư, ông mở phương thuốc cùng tôi không khác biệt lắm, nhưng mà hiệu quả phương thuốc của tôi nhanh hơn, lấy phương thuốc của ông thì điều dưỡng cũng phải mười ngày nửa tháng đi, hiện tại thời đại thay đổi nhanh như vậy ai có thể đợi mười ngày nửa tháng chứ?”

Mộ Chỉ Ly hiện tại đối Uông Phong Tề cũng có một chút nhìn với cặp mắt khác xưa, có thể có được danh tiếng hàng đầu như vậy, trong bụng thật là có chút kiến thức, chẳng qua là tính tình hơi bảo thủ, không biết biến hóa, nếu không tất nhiên có thể làm tốt hơn.

“Giáo sư, đề thi này ông thua, nhớ kỹ những lời nói của ông.” Nói xong, Mộ Chỉ Ly cầm sách vở tự tin bước ra khỏi phòng học.

Sau khi Mộ Chỉ Ly rời đi, Uông Phong Tề đột nhiên vỗ đùi “Dược hiệu mặc dù mạnh, lại có thể đưa đến công dụng ngoài dự đoán. Nhân tài a.” Nhưng mà Mộ Chỉ Ly cũng đã không nghe thấy.

Một ván này, Uông Phong Tề hắn thua tâm phục khẩu phục.

Giờ phút này toàn bộ phòng học đều sôi trào , tỷ thí vừa rồi bạn sinh viên kia thế nhưng thắng? Không khỏi bất khả tư nghị, tất cả mọi người lại nghị luận cô gái thanh lệ thoát tục kia lại có y thuật siêu quần.Trong thời gian ngắn ngủi, tên của Mộ Chỉ Ly đã truyền khắp toàn bộ đại học Bắc Kinh

chap sau

Cửa hàng hoa chương 2

CỬA HÀNG HOA(2)
Hhaann
___
“Không mua vậy mau đi về đi tôi phải đóng cửa tiệm.” nghe hắn nói vậy cậu li
ền đi đến định mở cửa cho hắn. Chứ nhìn xem hắn đi đứng còn như thế mà mở cửa thì lại không khéo mai cậu phải thay cửa mới.

“Tôi không vội thì cậu vội gì chứ.” cười đầy trêu ghẹo rồi nói. Đoạn hắn liền hơi cuối đầu gục xuống, mắt hơi nhắm lại như đang ngủ.

“Anh say rồi, mau về đi!” cậu đi đến cạnh lay lay người hắn. Tên này bắp tay cũng quá săn chắc đi, sờ qua một lớp áo mà vẫn có thể cảm nhận được cơ bắp bên trong. A~Cậu đang nghĩ  gì vậy.

“Cậu từng yêu ai chưa chủ tiệm?” mắt hắn vẫn nhắm, mặc cho cậu lay người mình mà hỏi.

“Hả?!” cậu, ánh mắt ngạc nhiên mà lúng túng thốt lên một chữ. Lẽ nào hắn biết cậu đơn phương hắn rồi sao? Quái lạ cậu giấu kỹ thế còn gì, đến cả người nhà mình cậu còn chẳng hé ra...À không cậu làm gì có người nhà! Nhưng mà, chết rồi nếu hắn biết liệu có còn đến mua hoa và nói chuyện với cậu không!

“Từng yêu ai chưa? Kiểu thật lòng yêu nhưng không được đáp lại!” lần này hắn không còn nhắm mắt nữa, đôi mắt 2 mí đầy mị lực đang mở ra nhìn chằm chằm vào mắt cậu như đang muốn đâm sâu vào suy nghĩ của cậu.

“À ừm… chưa từng.”  thấy ánh mắt của hắn cậu liền nhanh chóng lảng tránh và trả lời một cách đầy né tránh. Nhuận Thiên đi đến mấy giỏ hoa sắp xếp chúng lại thật ngăn nắp rồi đi lại cạnh hắn mà kéo ghế ngồi xuống.

“Hay đúng hơn là tôi đơn phương họ.” 

“Kể tôi nghe xem.” hắn cười mỉm tỏ vẻ thích thú mà nói.

“ Tôi thích người đó từ khi học cấp 3, đến nay chắc cũng gần 10 năm. Chưa từng thổ lộ nên anh ấy không biết, cũng không đáp lại.” tay vừa vân vê theo mép bàn gỗ cậu vừa dùng giọng điệu êm tai mà nói.

“10 năm! Lâu thật!” mặt hắn thoáng hiện lên vài nét ngạc nhiên, sau lại nói thêm :”Tên đó là người như thế nào mà cậu lại thích lâu như thế?”

“Rất nhiều điểm tốt, anh ấy dường như không có tật xấu, hay có thể là tôi không tìm gì ra được tật xấu của anh ấy đi…! Anh ấy vừa đẹp trai, học bá, ấm áp, tốt bụng lại còn giỏi ăn nói.” miệng nhỏ khẽ mỉm cười, chất giọng cậu bình thường cũng đã vô cùng dịu nhẹ khiến người nghe động lòng rồi… bây giờ lại còn là nói chuyện với người mình đơn phương thì lại ngàn lần dịu dàng hơn.

“Ồ, theo lời cậu nói thì tên đó quả thật là hoàn hảo ha!” hắn nghe cậu tâng bốc “anh ấy” liền cười trêu chọc.

Cậu không đáp lại mà chỉ khẽ mỉm cười. Đúng, anh ấy rất hoàn hảo, hoàn hảo đến nổi khiến người xung quanh phải ghen tị. Cũng có rất nhiều thích anh ấy, cả nam cả nữ và cậu là một trong số đó.

“Cậu biết không? Lúc năm 4 đại học tôi có thích một đàn em khối dưới, em ấy là Châu Việt.” hắn nói đầy sự ôn nhu, khi nhắc đến cái tên Châu Việt liền không tự chủ mà đưa tay đặt lên ngực trái gần tim mình như đang cảm nhận nhịp tim :“… sau đó thì đến gần 1 tháng trước tôi mới đến chỗ cậu mua hoa để tỏ tình em ấy.” 

“Cậu ấy đồng ý rồi đúng không? Tôi thấy sau ngày hôm đó anh ngày nào cũng đến mua hoa.” cậu lại nhìn hắn. 

“Đúng, đã từng rất hạnh phúc… À mà thôi, bỏ qua đi. Tôi thấy cậu để khá nhiều hoa anh thảo muộn mà sao lại không bán cho ai vậy?” hắn ngừng lại một lát rồi liền bẻ lái sang chuyện khác.

“Không có gì đặc biệt cả. Chỉ là nó là loài hoa “anh ấy” rất thích.” nụ cười nhẹ vẫn còn ở trên môi, cậu nói rồi đưa tay tháo tạp dề trên đang mặc trên người xuống để vắt đại ra sau chiếc ghế mình đang ngồi.

“ Trùng hợp! nó cũng là loài hoa tôi thích.” hắn hơi nhướn mày lên nói đầy vẻ khoái chí. Không ngờ lại còn có người có cùng sở thích với hắn nha, loài hoa này cũng đâu mấy quý hiếm đâu mà nhỉ?

“Tôi cũng khá bất ngờ khi anh thích hoa anh thảo muộn.” lời vừa nói ra, trong thâm tâm cậu lại có chút tự buồn cười hắn. Rõ ràng người cậu nãy giờ đang nói đến là hắn mà hắn vẫn chẳng biết, còn tỏ vẻ thích thú nữa chứ…

“Cậu thì sao? Thích loài hoa nào?” hắn nói.

“Là cỏ may, không thể nói là thích đâu nhưng nó lại khá giống với hoàn cảnh của tôi nên trong phút chốc lại để mắt đến nó.” ánh mắt hơi đảo quanh cửa tiệm của mình như tìm kiếm thứ gì đó. “Quên mất chỗ tôi không bán hoa cỏ may, haha thật là…” thì ra nãy giờ cậu đang tìm hoa cỏ may, ngặt nỗi cậu lại không bán nó. 

“Nó có ý nghĩa gì vậy? Là kiên cường và trầm lặng sao? Nếu là vậy thì giống thật, cậu không hay nói chuyện cứ lầm lì một chỗ.” hắn duỗi người một cái rồi hỏi, còn châm thêm một câu ở sau như nói xấu cậu.

“Cô đơn, sự xa cách. Là loài hoa từ khi được tạo ra đã được định sẵn sẽ luôn lẻ loi, đơn độc và không nhận được sự yêu thương. Là thứ hoa tầm thường, không hương, không sắc…không một ai muốn chạm vào nó và để nó bám vào, luôn né tránh nó, ghẻ lạnh nó.” vừa nói cậu vừa thở dài đầy suy tư. 

Sau khi cậu dứt, hắn và cậu cũng không nói thêm bất cứ gì. Không khí cứ như vậy mà rơi vào trầm lặng. Bên ngoài trời vẫn mưa như trút nước, từ nãy giờ bọn họ nói chuyện thời gian cũng đã quá độ 12h30. Thấy cậu không nố gì thêm, hắn đột ngột đứng dậy sải bước đến cạnh một giỏ hoa *Cúc Đại Đóa lấy một cành gần đó rồi đi đến chỗ cậu đặt nó lên bàn.

“Đừng buồn, xem như tôi tặng cậu một cảnh này, tôi đi trước.” vừa dứt hắn liền rút trong túi một tờ 200 ngàn còn mới toanh đặt cạch đó như đang nói là hắn mua cành hoa Cúc Đại Đoá này tặng cậu. Sau, hắn đưa tay che chắn thân ảnh to lớn của mình mà băng băng chạy vào trong cơn mưa xối xả rồi mất hút.

“Cảm ơn!” hai má cậu bất giác nóng lên, nước mắt cũng nhẹ nhàng rơi xuống. Cậu nên xem đay là gì đây? Ý tốt muốn an ủi cậu hay là đang thương hại cậu…thôi thì ý gì cũng được nhưng với cậu coi như đây cũng là chút an ủi đi.
___

Chú thích phần*
Hoa Cúc Đại Đoá: ý nghĩa của nó là lạc quan và niềm vui. Trong trường hợp mà Vận Hưng tặng cho Nhuận Thiên là kiểu muốn an ủi, muốn Nhuận nhi lạc quan hơn á(*v*)
___

Hhaann